Tin tức

CỐT TRUYỆN THẺ VÔ CỰC 7: THỢ SĂN PHÙ THỦY

03:25am - 29.11.2018


MỞ ĐẦU

Paris – 18 tháng 11, 1887

Tòa thị chính Paris chưa từng chứng kiến một đám đông lớn như vậy – dân chúng Paris tụ hội về quảng trường để ăn mừng lễ nhậm chức của tân Thị Trưởng. Ông đã nhận được số phiếu bầu của phần lớn người dân Paris vì lời thề sẽ quét sạch đám phù thủy đang hoành hành cả thành phố.

Quần chúng cuối cùng cũng nhìn thấy vị tân Thị Trưởng của họ. Tiếng hô vang và những tràng vỗ tay của quần chúng làm rung chuyển cả một vùng trời. Vị tân thị trưởng khập khiễng bước ra – trông ông nhợt nhạt và ục ịch một cách kì lạ. Cánh tay ông run rẩy ra hiệu cho đám đông yên lặng.

Người dân Paris…,” vị Thị Trưởng lắp bắp, khác hẳn với giọng phát biểu hùng hồn của ông mọi khi. “Phù Thủy Chúa…,” – máu bắt đầu ứa ra từ miệng ông – “… gửi đến Paris một thông điệp. Tất cả các ngươi… sẽ phải chết….

Lời nói của ông làm chấn động đám đông. Nhưng điều diễn ra tiếp theo còn chấn động hơn. Cơ thể Thị Trưởng phình to rồi nổ tung thành hàng ngàn miếng thịt, loang lổ vào mặt đám đông bên dưới. Những tiếng thét xé nát bầu không gian.

 

 

HỒI 1: HIỂM HỌA MA THUẬT ĐEN

 

Nhật kí Thợ Săn Phù Thủy

21 tháng 11, 1887

Lời Nguyền của Kẻ Chết Đói. Nạn nhân sẽ không thể dừng ăn cho tới khi thân thể họ phình to và nổ tung thành một vũng máu. Đó là thứ đã tước đi mạng sống của tân Thị Trưởng, và chỉ có phù thủy với quyền năng siêu việt mới có thể sử dụng phép thuật đó. Giờ cả thành phố đã hỗn loạn và đám trẻ vẫn đang mất tích. Chúng tôi phải tăng tốc trước khi quá muộn.

Việc thám thính của Misha đã phát hiện ra dấu vết của phù thủy xung quanh nhà thờ Đức Bà. Đó là nơi chúng tôi sẽ tiến hành điều tra.

 

 

Trong căn gác mái tối tăm, nhuốm màu rêu phong của nhà thờ Đức Bà.

Quý cô Kelly đang hôn mê, tay chân bị trói chặt trên một chiếc bàn. Vây quanh cô là 3 bóng người mặc áo choàng. Dưới mũ trùm đầu để lộ 3 gương mặt nứt vỡ đáng sợ, những cặp mắt ánh lên một màu đỏ man rợ. Điệu cười khoái trá để lộ hàm răng xỉn màu thối rữa. Tất cả đó là dấu hiệu nhận biết của những tông đồ của ma thuật đen.

Đây chính là 3 chị em phù thuỷ khét tiếng – Esme, Muriel và Agnes – kẻ đã cướp sinh mạng của hơn 200 người dân Paris vô tội. Esme lấy ra một quả cầu pha lê xanh.

Đây là thứ sẽ cất giữ linh hồn của phù thuỷ trắng. Chúng ta đã rất gần sự bất tử rồi, chị em,” Esme khò khè.

Esme đưa con dao liên toan đâm Kelly thì bất ngờ, cửa phòng mở toang, làm 3 phù thuỷ giật nẩy. 2 bóng người dần hiện ra sau làn bụi, gương mặt che kín dưới chiếc mũ phớt và mặt nạ. Ánh trăng mờ chiếu sáng những chi tiết cơ khí phức tạp hoà vào chiếc măng tô da đầy phong trần.

Xin lỗi các quý cô. Bữa tiệc kết thúc rồi,” người đàn ông lên tiếng.

Các ngươi là ai?,” Esme gầm lên.

Maxim và Misha. Thợ Săn Phù Thuỷ,” người đàn ông trả lời lạnh lùng.

Lời nói của người đàn ông làm tắt ngấm điệu cười của 3 phù thuỷ và làm chúng nuốt nước bọt.

Hãy thả cô ta đi và các người sẽ được chết một cách nhân từ,” Maxim nói

Đừng để hắn làm nhụt chí, chị em. Chúng chỉ là con người. Hãy trả thù cho các chị em đã khuất,”

Cùng với nhau, bộ ba phù thủy vung đũa phép và phóng ra những tia sét chết người về phía Maxim và Misha.

 

 

 

HỒI 2: ĐẠI NÁO NHÀ THỜ ĐỨC BÀ

Không chút chần chừ, Maxim quăng ra một quả lựu đạn trắng, nổ ra thành một bức tường keo trắng cản mọi tía sét phóng về phía họ. Misha giương khẩu súng phóng lựu lên, bắn tan đội hình của ba mụ phù thủy. Chớp lấy cơ hội, Maxim vọt qua bức tường keo, thổi bay Agnes vào bờ tường bằng một phát súng SPAS12.

“218 mạng!” Maxim hô vang.

Muriel chạy điên loạn tới Maxim với con dao găm trên tay, cũng vừa kịp lúc để Misha thổi bay đầu mụ bằng khẩu côn M500 trứ danh.

“218!,” Misha cười rạng rỡ.

Sợ hãi trước cái chết của hai người chị, Esme nhảy lên chiếc chổi và bay vọt ra ngoài cửa sổ.

“ Có vẻ như hôm nay chúng ta lại hòa rồi…,” Maxim giả vờ cau mày.

Trước khi Maxim kịp dứt lời, Misha mở khóa chiếc ba lô sau lưng, để lộ một thiết bị bay phức tạp với cánh dơi và đồng hồ đo hơi nước. Misha bấm nút, và ngọn lửa phóng ra từ hai ống bô trên balo, khiến Misha phóng ra cửa sổ với tốc độ tên lửa. Maxim chôn chân, há hốc mồm. Vài tích tắc sau, Misha đã đuổi kịp Esme. Đầy tinh tế giữa không trung, Misha headshot Esme, kết liễu mụ một cách hoành tráng.

“219 mạng!,” Misha hô vang.

Trở về gác mái, Misha xách theo đầu của Esme: “Em vẫn dẫn trước nhé, đồ gà!”

“Em may mắn thôi. Cứ tận hưởng chiến thắng đi. Nó không kéo dài lâu đâu,” Maxim nhếch mép.

Maxim cởi trói cho Quý cô Kelly. Anh không hề chớp mắt khi nhìn Kelly. Má anh ửng hồng trước gương mặt thanh tú của cô nàng.

“Ồ, lại có người crush rồi.” Misha cười khúc khích.

“Không, đồ ngốc. Anh đang tự hỏi tại sao mấy mụ phù thủy lại bắt cô gái này,” Maxim chẳng giấu nổi sự xấu hổ.

Bất ngờ, họ nghe thấy tiếng rên rỉ ở góc tường – Muriel chưa chết. Misha rút súng ra toan kết thúc mụ.

“Chờ đã Misha! Chúng ta chưa biết lũ trẻ ở đâu. Hãy mang nó về thẩm vấn.”

 

 

 

HỒI 3: PHÙ THỦY CHÚA HIỆN HÌNH

23 tháng 11, 1887-

Misha đúng là phiền phức. Nó cứ lải nhải về tôi và Kelly. Gì thì nói, Kelly đúng là một trong những quý cô xinh đẹp nhất tôi từng gặp. Có một điều gì đó rất kì lạ ở cô ấy, cô ấy không phải một cô gái tầm thường. Dù sao thì, tôi cũng không thể cho phép mình được sao nhãng. Những đứa trẻ đó đang cần tôi hơn bao giờ hết.

 

Căn hầm tối tăm trong nhà giam thị trấn.

Muriel bị trói chặt vào chiếc ghế ở giữa căn phòng. Ngọn đuốc trên tay Maxim soi sáng cả căn hầm.

“Tụi trẻ đang ở đâu? Hãy nói ra và ta sẽ làm cho đêm nay bớt đau đớn với mi,” Maxim gằn giọng.

Muriel phỉ nhổ xuống đất: “Mơ đi, mấy con lợn.”

“Chúng chẳng bao giờ từ bỏ dễ dàng nhỉ?,” Maxim quay sang Misha.

Maxim tung ba quả đấm vào mặt Muriel với găng tay bọc thép.

Muriel vẫn cười man dại: “Đã quá muộn rồi. Lũ ngốc.”

Từ ngoài khung cửa, một ngọn lửa lóe sáng một khoảng trời phía bên kia thị trấn, làm rung chuyển mặt đất.

“Để đó cho em!,” Misha tức tốc di chuyển trước khi Maxim kịp cản cô. “Lúc nào cũng vậy,” anh thì thầm.

Sau khi Misha rời khỏi được một lúc, một cơn chấn động xé toang bức tường vào trong nhà lao, làm Maxim giật mình. Một người phụ nữ mang váy đen bước vào. Phía sau lưng mụ là cả tá phù thủy, với đũa phép đã cầm sẵn trong tay.

“Vậy ra đây chính là Maxim trứ danh,” người đàn bà lên tiếng.

Maxim giương cặp đôi UMP về phía mụ: “Ngươi là ai? Hãy nói tên nếu không muốn ăn đạn vào đầu.”

“Ta thấy ngươi không có gì để đe dọa ta cả. Người đời gọi ta bằng rất nhiều cái tên. Nhưng có lẽ Beatrix sẽ quen thuộc với ngươi.”

“Phù Thủy Chúa Beatrix ư? Đây chắc hẳn là ngày may mắn nhất cuộc đời ta rồi. Vậy ngươi muốn chết theo cách nào?” Maxim nó.

Beatrix bật cười. Hàng chục phù thủy sau lưng Beatrix tràn vào nhà giam, điên dại lao về phía Maxim. Maxim đầy tự tin: “Nhảy múa nào!”

Và thực sự Maxim đang nhảy múa giữa bầy phù thủy, xoay mình trên đôi uyên chuyển, lần lượt bắn tung đầu từng phù thủy một với cặp đôi UMP trong tay. Chỉ trong chốc lát, đám phù thủy đã bị hạ gục một cách rất ngầu.

“Đến nộp mạng nào Beatrix,” Maxim cao giọng.

Beatrix chỉ nhếch mép. Mụ vung đua phép, ngay lập tức Maxim đã bị hất lên không trung. Mụ vung đũa lần nữa, tất cả thi thể của phù thủy bắt đầu bay thẳng về phía Maxim và ôm chặt lấy anh, khóa anh lại như một cuộn len. Maxim chẳng thể nhúc nhích. Beatrix cầm dao bước tới và toan cắt cổ Maxim.

“Dừng lại Beatrix! Người ngươi cần là ta,” quý cô Kelly bất ngờ xuất hiện, chĩa đũa phép về phía Beatrix.

“Kelly? Cô là phù thủy ư?,” Maxim ấp úng.

“Ôi, ngươi không biết gì ư? Đúng rồi đấy Maxim. Nó là một trong số bọn ta,” Beatrix khúc khích.

“Không, Maxim. Đừng nghe lời mụ. Có phù thủy tốt trên đời. Không nhiều, nhưng chúng tôi tồn tại. Nếu tôi muốn hại anh, thì tôi đã làm rồi,” Kelly nhìn Maxim tha thiết.

“Chúng muốn tôi vì tôi là một Phù Thủy Trắng. Khi mặt trăng nhuốm máu, chúng cần linh hồn của tôi và 12 đứa trẻ để thực hiện nghi lễ bất tử,” Kelly tiếp tục.

“Hoan hô, Kelly! Ngươi đã làm lộ kế hoạch của ta rồi! Vậy giờ ngươi sẽ cản ta như thế nào? Bằng Tình Dược sao?,” Beatrix khoái trá.

Kelly vung đũa thần – một tia sét màu tím phóng ra từ chiếc đũa về phía Beatrix. Beatrix đã né được, và tia sét xé nát chiếc cột phía sau lưng mụ.

“Không tệ chút nào,” Beatrix mỉa mai rồi phản đòn. Mụ chĩa đũa thần, ngay lập tức, những chiếc rễ cây khổng lồ từ đâu ra đâm lên từ mặt đất trói lấy chân tay Kelly, khiến cô không thể nhúc nhích. Beatrix nhếch mép và tiến về phía Kelly. Trong tay mụ là con dao và quả cầu pha lê xanh.

Misha xuất hiện ở cửa, thở hổn hển: “Maxim à. Không có phù thủy nào ở đó cả. Đó hình như chỉ là để đánh lạc hướng…”

Trước khi Misha kịp nói hết, cô đã bắt gặp cảnh tượng: không có Beatrix, không có Muriel, chỉ có một đám thi thể và Maxim. Anh ngồi sụp dưới sàn, đôi tay ôm chặt thân thể lạnh ngắt của Kelly.

Maxim im lặng trước Kelly. Misha ngồi cạnh anh.

“Cô ấy là phù thủy.” Maxim khẽ nói.

“Anh nói sao?” Misha không khỏi bất ngờ.

“Cô ấy là phù thủy. Chính xác là một phù thủy trắng. Và cô ấy đã cứu mạng anh. Cả đời, anh đã mang mối hận với tất cả phù thủy. Giờ một trong số họ đã hi sinh tính mạng để cứu anh.”

Sau một hồi im lặng, một ý tưởng lóe lên trong đầu Misha: “Nếu linh hồn cô ấy đang ở trong quả cầu pha lê, cũng có nghĩa là nó chưa tan biến. Nếu chúng ta trả lại linh hồn về thân thể của Kelly, có lẽ cô ấy sẽ được cứu sống.”

“Ừ nhỉ? Tại sao anh lại không nghĩ ra cơ chứ. Em đúng là thiên tài Misha.”

“Từ từ đã Maxim. Em biết em rất giỏi, nhưng chúng ta phải chuẩn bị kĩ càng đã.”

 

 

HỒI 4: ĐẠI CHIẾN ĐÊM TRĂNG MÁU

 

28 tháng 11, 1887

Chúng tôi đã tìm kiếm Phù Thủy Chúa nhiều ngày nay những vẫn chưa thấy mụ. Nhưng có dấu hiệu  phù thủy khắp Paris đang hoạt động mạnh mẽ. Đây có lẽ là manh mối chúng tôi cần để tìm kiếm xào huyệt của Phù Thủy Chúa. Trong lúc này, Misha đang miệt mài nâng cấp kho súng đạn của chúng tôi. Những phát minh của Misha chắc chắn sẽ cần thiết trong trận chiến sắp tới.

Kelly, đừng từ bỏ. Anh đang đến rất gần rồi đây!

 

Đêm nguyệt thực đã tới. Khi mặt trăng nhuốm một màu đỏ tươi, cũng là lúc mọi phủ thủy đã chờ đợi bấy lâu. Hàng trăm phù thủy từ khắp nước Pháp tụ hội tại hang Phù Thủy Chúa để được chia phần Bất Tử Dược.

“Thời khắc đã điểm, hỡi chị em. Cùng nhau, chúng ta sẽ bất tử và không còn phải sợ những tên thợ săn. Chúng ta sẽ mở tiệc ăn thịt sống và uống máu tươi của chúng,” Beatrix hùng hồn.

“Xin lỗi vì phải làm gián đoạn bữa tối của các quý cô. Nhưng có ai tình cờ nhìn thấy một quả cầu pha lê màu xanh ở quanh đây không?” một giọng nói lạ cất lên.

“Các ngươi thật gan dạ khi dám dẫn xác tới đây,” Beatrix lên tiếng.

Mụ quay về đám phù thủy: “Hỡi chị em, ta trân trọng giới thiệu, Maxim và Misha – thợ săn phù thủy. Kẻ đã giết chết hơn 500 chị em phù thủy chúng ta.”

Cả đám phù thủy gầm lên đầy giận dữ.

“Trả lại linh hồn của Kelly và ta sẽ cân nhắc tha mạng cho các ngươi,” lời Maxim làm cả đám phù thủy cười khoái trá. Misha chĩa khẩu M500 về phía Muriel rồi thổi bay đầu mụ chỉ với một phát đạn. Tiếng cười của đám phù thủy tắt ngấm.

Đồng loạt, tất cả phù thủy điên dại lao lên. Maxim và Misha nhìn nhau, gật đầu như đã hiểu ý và cùng rút ra những khẩu M249 cực ngầu mà Misha đã sáng chế.

 

 

Trở lại